Cún và anh!

anh vẫn nhớ mãi những gì em từng nói với anh nhớ lắm nhớ tất cả em biết không.

cafedao

Nếu anh hiểu tình yêu của em giành cho anh đậm
Sâu như thế nào thì anh không bao giờ nói câu đừng xa anh em nhé.Ai mà không có quá khứ tốt hay xấu đep đẽ hay không đó cũng chỉ là quá khứ.Anh đã yêu em bằng tất cả trái tim của mình không kể trước kia em là người như thế nào.Anh nói với em rằng :khi yêu nhau người ta không để ý tới quá khứ của họ anh chỉ yêu con người hiện tại của em.anh nói em là người tốt.anh không quan tâm quá khứ em làm gì?như thế nào.Em yêu anh vì điều đó.
Những ngày qua là những ngày đẹp nhất trong cuộc đời em.Em cảm nhận được tất cả.anh quan tâm em từ diều nhỏ nhất em không biết anh có nhận ra điều đó không?…………………….
Em không biết là đã nói bao nhiêu lời xin lỗi với anh

Đêm nay ngày em là ngày mấy nhỉ?ah ngày em bị đau bụng ngày2 tháng 3năm 2009 cũng là ngày em biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa ở gần anh anh hỏi vì sao em lại giận anh ư?em không biết?vì biết mình sắp xa anh ah?không phải thế không vì em sợ một ngày…………..sáng ngủ dậy không còn thấy anh bên cạnh……..anh đi mất rồi……..em sợ điều đó và ngày đó cứ mỗi khắc mỗi giây lại cứ tới gần.Từ lâu lắm rồi em nhớ thế mà chưa bao giờ nước mắt em cứ tự động chảy mãi không thể kìm lại được………..em cũng biết tính mình nóng nảy và ngang nghạnh thế nào chứ em biết anh cần những lời âu yếm ân cần anh cần những cái hôn những cái ôm thân mật khi di ngoài đường em biết nhưng em không làm được vì em không thích thế.không phải vì ngại mà vì em không thích.Mà như thế đâu có nghĩa là em không yêu anh như họ đâu.
Mỗi lần anh giận lên là cứ bảo lời nói cuả anh chẳng có gía trị gì với em.Những lúc đó nước mắt cứ ào ra mà lại ứ đọng lại ở cổ họng ấy.Yêu anh nhiều lúc thấy khổ vô cùng em biết nhiều lúc cũng tại lỗi vì em anh lại làm hoà trước em không cần anh làm hoà trước với em em chỉ cần anh ở bên em mãi thôi Một đêm buồn nữa lại ập đến căn gác nhỏ 3 người.Tôi lại khóc thút thít không biết người ấy có khóc không?vì Âý của tôi nhanh nước mắt lắm.Tôi biết Âý của tôi cũng buồn khi xa tôi Ấy chiều tôi nhiều lắm tôi đau Ấy của tôi bỏ mọi công việc mà ở nhà chăm tôi.Sao tôi không biết ơn mà lại làm Ấy buồn thêm tôi thật tệ giờ mới thấy mình có lỗi sao?.Có phải anh muốn nói thế với em không anh?EM XIN LỖI.Lại một lời xin lỗi vô giá trị có phải anh sẽ nói thế không anh?Chẳng có một lời xin lỗi nào em dám nhìn thẳng vào mắt anh mà nói cả.Vì sao ư?Vì em sợ phải nhìn thẳm vào mắt anh.Anh lại hỏi vì sao nữa chứ gì?Em không giải thích được vì em chỉ thấy nỗi buồn trong mắt anh sự vị tha bao dung giành cho em ở đó.Khi em nhìn vào đôi mắt anh em không thể nói gì hơn ngoài việc ương ngạnh lên làm cho mọi việc càng rồi tung.Em cũng chẳng biết vì sao nữa?Nhưng có một sự thật là em luôn yêu và luôn chờ đợi ngày anh quay lại đón em………..Em sẽ chờ anh àh.Em sẽ đợi………Sẽ đợi ngày đó.